Ám khí – BLEU NOVEMBRÉ


Edit: Mel

Beta: Khang Vy

“Không có.” Sầm Nhiên ngẩng đầu trả lời.

Quả nhiên là từ trường khác tới, Sầm Nhiên nghĩ thầm. Nếu không, với cách từ chối tình yêu “Đừng yêu tôi, không có kết quả” trước đây của cậu, ắt hẳn là không có bạn nữ nào trong trường tới gần cậu mới đúng.

Sầm Nhiên lại không nhịn được nhìn thoáng qua hai mắt cô, lúc này bạn học nhỏ cũng nhìn chằm chằm vào đôi mắt biết nói của cậu, nhưng dường như không tập trung lắm. Cậu biết có nữ sinh yêu cái đẹp không thích đeo kính, chẳng lẽ cô bị cận à? Sầm Nhiên thầm nói. Có điều, không phải các cô gái thích dùng kính áp tròng sao?

Vừa rồi ở cửa, cậu chỉ cảm thấy chân cô rất dài, kiểu gì cũng cao tới 1m65. Nhưng lúc này bạn học nhỏ tới trước bàn rồi cậu mới cảm thấy cô chỉ cao đủ tiêu chuẩn phái nữ Trung Quốc là 1m60. Chẳng qua là chân dài nên trông cao thôi.

Nhạc Vu nghe cậu nói không thì trực tiếp đặt túi bắp rang trên tay xuống bàn, nghiêng người ngồi xuống.

Dù sao cũng không có ai, vì sao lại không thể ngồi? Không phải Nhạc Vu không nghe được mấy lời thảo luận của đám người trong tiệm.

Đối diện với nam sinh đang nhìn mình chằm chằm, cô cũng không thèm để ý. Chỉ cảm thấy giọng nói của người này khá dễ nghe, là chất giọng trong trẻo đặc của thiếu niên.

Còn về diện mạo… Cái gì? Còn phải nhìn diện mạo người ta á? Bạn học Nhạc tỏ vẻ vấn đề này quá khó. Mẹ nó, cô không nhớ nổi đâu.

Nhạc Vu ngồi xuống, cuối cùng cũng có tâm tư xử lý nốt viên hồ lô cuối cùng, ném xiên tre vào sọt rác bên cạnh bàn, bắt đầu ăn bắp rang trong khi chờ đợi món đặc trưng kia.

Ngửi mùi cơm canh trong tiệm, đúng là hơi hơi đói bụng. Nhạc Vu vừa cúi đầu nhét bắp rang vào miệng, vừa tự hỏi lát nữa ăn xong nên mua quả gì ăn.

Sầm Nhiên: “…” Không phải chứ, tiếp cận cậu xong lại không nói lời nào, thản nhiên ngồi ăn như vậy à? Bây giờ con gái lại đổi kịch bản rồi sao? Đây là kiểu tán tỉnh mới à?

Chờ niêu cơm chưng thịt của Sầm Nhiên được mang lên, cuối cùng Nhạc Vu cũng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm niêu cơm của cậu một lúc lâu.

Trong mắt Sầm Nhiên, bạn học nhỏ như đang nhìn niêu cơm của cậu ngẩn người. Hình như còn – không nhịn được nuốt nuốt nước miếng.

Trong lòng Sầm thiếu gia có chút mất mát, người này giống như, mẹ nó thật sự là đến đây để ăn cơm.

Nhạc Vu cũng cảm nhận được ánh mắt của cậu, chậm rãi chuyển tầm mắt của mình từ niêu cơm đến khuôn mặt bạn học này, cũng không thấy rõ, chỉ cảm thấy trong mắt bạn nam này như đang oán hận gì đó, giống ba cô lúc không thể làm gì được với cô vậy.

Sầm Nhiên thấy cô mơ màng nhìn mình rồi chớp mắt hai cái, đột nhiên cảm thấy có gì đó chặn lại trong phổi, cả người khó chịu không thoải mái, căm giận cầm đũa gõ hai tiếng lên bàn, lại lớn tiếng trong tiệm cơm yên tĩnh.

Mọi người trong tiệm: “…” Hình như anh Nhiên đang tức giận, em gái nhỏ đáng yêu mau chạy đi!

Nhạc Vu thấy cậu bắt đầu ăn, mùi hương vờn quanh hơi thở, là mùi thơm ngọt ngào của nước cốt dừa. Bạn học Nhạc vô cùng nhạy cảm với mùi ngọt, không nhịn được mà ghé lại gần, hít hai cái.

Sầm Nhiên đang rầu rĩ ăn, cảm thấy trên đầu xuất hiện một bóng đen, vừa ngẩng đầu đã thấy bạn học nhỏ không biết tốt xấu kia như mèo nhỏ kiếm ăn hít mũi hai cái cách cậu không xa.

Mẹ nó! Cái này ăn ngon vậy sao?! Không cho cậu ấy nhìn thì cậu ấy lại ngửi ư?! Ông đây kém cái niêu cơm này à?! Trong lòng Sầm Nhiên cả giận gào thét.

Nhạc Vu vừa thấy sắc mặt người đối diện, trực giác cảm thấy không ổn. Trong lòng nghĩ có phải mình lại làm điều gì ngu ngốc hay không…

“Cái đó, bạn học, cậu muốn ăn bắp rang không? Mới ra lò, còn rất giòn đấy.” Nhạc Vu đưa tay đẩy đẩy túi bắp rang tới trước mặt cậu, không quên nở nụ cười ngọt ngào vô hại, đàn ông sắt thép đến mấy cũng phải tươi cười gọi một tiếng bé ngoan, híp mắt đẩy mạnh tiêu thụ, nói: “Ăn nhiều đồ mặn rồi, hay ăn ngọt chút thử xem?”

Sầm Nhiên: “…” Này… Vì sao cười lên lại đáng yêu vậy chứ?

“Cảm ơn, không cần.” Sầm Nhiên khách khí, cười khẽ.

Sầm Nhiên biết kể cả lúc mình không cười thì khóe miệng cũng hơi cong lên, trông có vẻ cực kỳ gần gũi thân thiện. Bởi vậy, ngày thường cậu đều cố gắng khiến mình đừng cười, duy trì sự nghiêm túc. Nếu không sẽ rất có lỗi với danh xưng “đại ca trường học” mà quần chúng phong cho cậu. Có đôi khi làm người cũng phải xứng với địa vị các anh em giang hồ đặt cho chứ.

Mọi người trong tiệm: “???” Đệt! Tôi vừa nghe thấy được cái gì vậy?! Anh Nhiên cũng biết nói cảm ơn?!!

“Ồ.” Thậm chí Nhạc Vu cũng không khuyên nhiều thêm một câu, sảng khoái cầm bắp rang về, tiếp tục ôm trong lòng mà ăn.

Sầm Nhiên: “…” Mẹ nó, vẫn nên ăn xong chạy về ngủ trưa một giấc là tốt nhất.

Chờ đến khi niêu cơm của Nhạc Vu được mang lên, Sầm Nhiên lại không nhịn được trộm nhìn. Chỉ thấy cô thong thả đổ nước sốt, giống như là ăn xong rồi sẽ có người chờ cô đánh giá món ăn, cực kỳ hưởng thụ.

Sầm Nhiên cảm thấy, mặc dù không phải ngấu nghiến, nhưng không hiểu sao lại cho người ta một cảm giác, đó là: Thật ngon.

Làm cho bạn học Sầm, người luôn ăn cơm không nhiều, bình thường sẽ thừa ra một ít, nhìn cô ăn rồi vét sạch cả hạt cơm cuối cùng.

Cơm cũng ăn xong rồi, không có lý do gì để ở lại nữa. Sầm Nhiên chậm rãi uống canh, chờ bạn nhỏ đối diện mở miệng.

Đến khi canh cũng uống xong rồi, bạn học Sầm cảm thấy không còn lý do gì để không đi nữa rồi, lại nghĩ đến việc vừa nãy bạn nhỏ này cực kỳ lễ phép mời cậu ăn bắp rang, có phải cậu cũng nên khách khí chào cô một câu không nhỉ? Vì thế mở miệng nói: “Tôi ăn xong rồi, đi trước nhé.”

Bạn học ei, mau nắm chắc cơ hội cuối cùng hỏi xin Wechat của tôi đi, xét thấy cậu mời tôi ăn bắp rang bơ, nhất định sẽ miễn cưỡng thêm bạn với cậu. Sầm thiếu gia âm thầm nghĩ.

“Hả?” Nhạc Vu đang ăn vui vẻ, đột nhiên nghe thấy câu này, ngẩng đầu buồn bực trong chốc lát, lòng thầm nghĩ bạn học ở trường mới đều lễ phép như vậy hả? Quả nhiên là Trường trung học tốt nhất thành phố C. Vì thế, cô cũng mỉm cười, vẫy tay với cậu: “Tạm biệt nha.”

Đệt m*! Về sau Sầm Nhiên tôi còn tự mình đa tình nữa thì sẽ viết tên viết ngược lại! Sầm thiếu gia ‘kít’ một tiếng đứng dậy, sắc mặt như thể vừa ăn xong niêu cơm mới phát hiện bên dưới có một con Tiểu Cường toàn thân ướt sũng vậy.

Mẹ nó! Tính tình Nhiên ca hôm nay tốt đến mức không có lời nào diễn tả! Nội tâm mọi người trong tiệm điên cuồng gào thét.

Nhạc Vu mỹ mãn ăn xong niêu cơm, mang túi bắp rang còn dư một nửa ra khỏi tiệm cơm, đi về tiệm trái cây bên cạnh.

Nhạc Mộ Xuân chỉ có một đứa con gái duy nhất, cũng là bé cưng trong nhà. Ký túc xá Trường A có ba loại phòng: hai người, bốn người và sáu người, có thể tùy chọn. Phòng hai người là phòng có điều kiện tốt nhất, như một căn hộ nhỏ, có vệ sinh riêng và phòng bếp dùng chung. Nhạc Mộ Xuân không hề suy nghĩ đã chọn phòng hai người cho con gái. Dù sao phòng bốn người và sáu người đều có giường trên giường dưới, con gái ông chậm nửa nhịp, leo lên thang sắt gì đó vẫn là khiến ông buồn lòng.

Hôm qua Nhạc Vu tới báo danh đã dọn vào ký túc xá, bạn cùng phòng còn chưa tới, bởi vậy, cô quyết định nhân dịp ký túc xá không có ai, mua loại trái cây nhiều người không thể chấp nhận nổi về, ha ha. Ví dụ như Nhạc Mộ Xuân, ông không thể chịu được khi cô ăn cái này. Mỗi lần thấy cô ăn, vẻ mặt đều kiểu “Nhạc Nhạc, con lại ăn c*t sao?”, khiến cô bắt đầu hoài nghi quan hệ huyết thống của hai người.

Mua trái cây xong lại qua cửa hàng bán kẹo hồ lô đủ loại màu. Nhạc Vu tự hỏi một giây đồng hồ, quyết đoạn chọn cho mình một xiên kẹo hồ lô dâu tây. Từ sau Tết đến nay, vừa lúc là mùa dâu tây đưa ra thị trường với số lượng lớn, không ăn chẳng phải lãng phí công sức thành quả của mọi người trong mùa đông sao? Bạn học Nhạc tự khuyên bảo chính mình.

Đồ vặt buổi chiều chuẩn bị ổn thỏa, Nhạc Vu hài lòng về trường. Tính sau khi ăn xong sẽ đánh một giấc ngon lành, bảo đảm đầy đủ năng lượng, nghênh đón ngày đầu tiên của học kỳ mới.

Có điều, chờ cô đến trạm xe buýt cách cổng trường không xa lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho dừng lại.

Lúc này, một thiếu niên đang tay không đánh nhau, một chọi hai, dựa vào chiến tích trước mắt, thiếu niên đang tạm thời dẫn đầu.

Chàng trai ra nắm đấm với tốc độ cực nhanh, người bên phải cao không đến bả vai cậu lao đến thì bị đấm cho một cái. Trong mắt Nhạc Vu lại như một thước phim chiếu chậm, nhìn gương mặt thanh niên lêu lổng bởi vì cú đánh mạnh mà hơi lõm xuống, theo quán tính, cậu ta xoay 360 độ, nước miếng trong miệng cũng phun ra.

Nhạc Vu thấy vậy, theo bản năng đưa tay lên bảo vệ chuỗi kẹo hồ lô dâu tây. Thật ghê tởm, đừng có bắn đến đây. Bạn học Nhạc ghét bỏ mà giật giật khóe miệng.

“Báo cảnh sát chưa?” Nhạc Vu ngậm một viên dâu tây, mơ hồ không rõ hỏi người bên cạnh, không biết chị ta bị dọa đến choáng váng hay đang xem náo nhiệt nữa.

Cô gái không ngờ sẽ có người đứng ở trung tâm vòng chiến, nghe giọng điệu không hề gợn sóng như đang xem video đánh nhau cách màn hình di động vậy, sửng sốt hai giây mới phản ứng lại được, trả lời: “Tôi, tôi, tôi, di động của tôi bị hai người kia trộm rồi!”

Ồ – hóa ra – thiếu niên thân thủ không tồi kia thấy việc nghĩa nên đứng ra. Trong lòng Nhạc Vu thầm nghĩ.

“110 phải không?” Nhạc Vu gọi điện thoại, cũng mặc kệ những người đứng ngoài vòng vây đã báo cảnh sát hay chưa.

“…” Cô gái đầu bên kia cảm thấy có khả năng là đùa giỡn, những người này không có chút giác ngộ nào về việc chiếm dụng phi pháp tài nguyên xã hội à!

“Xin chào, đây là 110, có việc gì thì nói đi ạ.” Cô gái trẻ lặp lại câu không biết mình đã nói bao nhiêu lần.

“Tại trạm xe buýt gần cổng Trường trung học A, có hai người đàn ông ăn cắp di động của người qua đường, bị thiếu niên nghĩa hiệp nhìn thấy chặn lại, ăn cắp không thành nên thẹn quá hóa giận, tiện đà vây đánh cậu ta. Xin nhanh chóng cho người tới đây, cảm ơn.” Nhạc Vu lời ít ý nhiều tổng kết.

“…” Cô gái đầu bên kia nghe cô tổng kết lại sự việc như thể đang phát tin tức xã hội, cảm thấy mình vừa rồi đã hiểu lầm cô gái nhỏ, “Được, cảm ơn cô đã báo tin, chúng tôi lập tức sắp xếp đồn công an gần đó tới ngay.”

Nhạc Vu cúp máy, tiếp tục thưởng thức thân thủ của người cao 1m80 trở lên kia, chân dài đến nỗi vừa nhấc lên là có thể trực tiếp đặt trên đầu hai người thanh niên ăn cắp rồi.

Khóe mắt Sầm Nhiên đã sớm liếc thấy cô. Trong lòng thầm nói, đây không phải bạn học nhỏ “thật ngon” kia sao.

Có điều, nhìn cô một vừa gặm kẹo hồ lô, vừa không cảm xúc xem náo nhiệt là lại cảm thấy – càng bực mình.

Sau khi cơm nước xong, cậu chuẩn bị về tiểu khu, trùng hợp thấy bên này có người khóc sướt mướt lôi kéo hai người kia, nói bị trộm di động.

Sầm thiếu gia vừa ăn no nê, lần đầu tiên trong đời tự mình đa tình, tâm tình rất rất tệ. Vừa lúc có người danh chính ngôn thuận đưa tới cửa để cậu xả giận, có lý do gì không nhận chứ?

Đánh được một nửa thì thấy bạn học nhỏ đi tới, còn giúp cậu báo cảnh sát. Chút bực tức trong lòng vừa rồi gần như bốc hơi, lại thấy cô nhìn mình như một người xa lạ đang đánh nhau, trong lúc nhất thời thời chỉ muốn hất hai người trước mặt ra, đi tới lắc vai cô: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì?!”

Nhạc Vu thấy cậu không biết vì sao lại phân tâm, người vốn dĩ đã bị quật ngã đằng kia, lại lén lút run run rẩy rẩy bò dậy, không biết móc một con dao gấp mini ra từ lúc nào, toan đánh lén từ phía sau.

Nhạc Vu chau mày, chị gái bên cạnh thét chói tai, còn có tiếng la “Cẩn thận” của người xem bên ngoài, bạn học Nhạc không kêu một tiếng nào, cầm “vua trái cây” mình thương nhớ suốt kỳ nghỉ đông trên tay vung lên.

Sầm Nhiên nhìn ám khí không rõ bay nhanh tới chỗ mình, tức giận đến trợn tròn cả mắt.

Mẹ nó! Bạn học nhỏ, không phải chứ?!

Tác giả có lời muốn nói:

Sầm Nhiên: “Nói đi! Vì sao cậu lại làm như không thấy tôi?!!”

Nhạc Vu: “Tôi có thấy gì đâu mà…”

Advertisement

Cài đặt chế độ riêng tư

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Shopping cart