Dự tiệc – BLEU NOVEMBRÉ


Edit: Lúi

Beta: Quýt Đường Ngọt

Sáng sớm hôm sau, Cố Sanh mới bước ra khỏi phòng đã nhìn thấy Phó Cảnh cũng bước ra từ phòng bên cạnh.

Chẳng qua khuôn mặt Phó Cảnh vô cảm, khí sắc có hơi kém, lúc đi ra thậm chí còn không thấy Cố Sanh, vẫn là Cố Sanh chắn trước mặt anh ta thì anh ta mới hoàn hồn lại.

Phó Cảnh phục hồi tinh thần, chào hỏi Cố Sanh, “Cố đại sư, thức sớm vậy?”

“Ừm.” Cố Sanh lên tiếng, phát hiện quầng thâm dưới mắt anh ta nghiêm trọng, không nhịn được hỏi, “Đêm qua anh đã làm gì vậy?”

“Tôi? Đương nhiên là ngủ rồi.” Phó Cảnh nghi hoặc nhìn phòng mình, “Tôi vẫn luôn ở trong phòng, ngủ một giấc đến khi hừng đông, làm sao vậy?”

Cố Sanh lắc đầu, “Anh nhìn dáng vẻ của anh đi.”

Phó Cảnh nghe cô nói vậy, tựa như bản thân thật sự có gì đó không thích hợp, đi trở về phòng nhìn vào gương, tới khi đi ra vẻ mặt vô cùng đặc sắc.

Nếu không phải anh ta trải qua nhiều chuyện, thì gương mặt sao có thể bị như thế này. Trong gương, người đàn ông có sắc mặt trắng bệch, vành mắt đen thui, nhìn y như ngâm mình ở tiệm net mấy đêm bỏ ăn bỏ ngủ.

“Cố đại sư, tôi bị làm sao vậy?”

Anh ta nhớ đêm qua trước lúc ngủ vẫn còn bình thường, ngủ cả một đêm, hẳn là tinh thần càng thêm phấn chấn mới đúng, tại sao lại thành ra thế này.

Đương nhiên, quan trọng nhất chính là bản thân anh ta cũng không hay biết mình bị làm sao.

Cố Sanh lại nhìn anh vài lần, cô bước đến gần, ngón tay chủ động chạm vào tay anh ta làm cho Phó cảnh bị doạ chết khiếp.

Ngay sau đó, Phó Cảnh cảm thấy được một luồng khí ấm từ cánh tay chảy vào trong người, chạy cả một vòng trong cơ thể làm cả người anh ta sảng khoái, tinh thần thiếu hụt lúc trước tựa như đã được bổ sung đầy đủ trở lại.

“Cố đại sư, cô vừa làm cái gì vậy? Tôi cảm thấy thật thoải mái.”

Phó Cảnh cảm thấy luồng khí lưu không thể thấy được bằng mắt, mới kinh ngạc hỏi Cố Sanh, lại thấy khuôn mặt nhỏ của Cố Sanh trở nên tái nhợt, tay cô rời khỏi người anh ta, nháy mắt đưa tay đỡ vách tường.

“Cố đại sư, cô làm sao vậy?” Phó Cảnh bị dáng vẻ này của cô doạ sợ, hốt hoảng muốn đỡ cô, Cố Sanh lại lắc đầu, “Tôi không sao, nghỉ ngơi một chút là ổn.”

Cô vừa mới nhìn thêm lần nữa đã biết Phó Cảnh bị quỷ hút dương khí, mà thân thể con người khuyết thiếu dương khí sẽ biến thành bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ. Hơn nữa con quỷ kia có vẻ còn có thể mê hoặc tâm trí người khác, lúc nãy khi cô hỏi Phó Cảnh về việc tối hôm qua, anh ta còn không hay biết mình đã gặp quỷ, hơn tám phần đã bị quỷ mê hoặc tâm trí nên không nhớ rõ.

Cô cũng đột nhiên nghĩ tới phương pháp học được ở kiếp trước, cứ dùng linh khí tu luyện của mình trực tiếp truyền vào trong người để bổ sung dương khí, người bị hút đi dương khí sẽ cảm thấy thoải mái hơn.

Chẳng qua cô đã quên, hiện tại mình ở thế giới này, hết thảy đều là vừa mới bắt đầu, trong thân thể không đủ linh khí, truyền cho Phó Cảnh một ít thì mình lại chịu không nổi.

Cô nói với Phó Cảnh, mình phải về phòng nghỉ ngơi, giữa trưa không cần đến quấy rầy cô. Sau đó, cũng không màng ánh mắt lo lắng của Phó Cảnh, vội trở về phòng của mình.

Khoá trái cửa phòng cô bắt đầu đả toạ khôi phục linh khí.

Lúc giữa trưa đến giờ ăn cơm trưa, cũng không thấy cô đi ra. Tuy rằng Phó Cảnh có chút lo lắng, nhưng cũng không dám quấy rầy.

Mãi cho đến buổi chiều 5 giờ, thịnh yến sắp bắt đầu rồi, Cố Sanh mới mở cửa phòng. Lúc cô đi ra, sắc mặt đã khác hẳn.

Bấy giờ Phó Cảnh mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, đưa Cố Sanh tới tiệm lễ phục. Cố Sanh nhớ nguyên chủ đã từng nhìn thấy nhãn hiệu này, hình như là một nhãn hiệu nổi tiếng, nhưng nổi tiếng cũng đồng nghĩa với việc đắt tiền/

Cố Sanh có chút do dự, Phó Cảnh kéo cô vào trong, “Cố đại sư, quần áo nơi này không tồi, một trong những bạn gái cũ của tôi rất thích, mỗi lần đi thảm đỏ đều đưa cô ta đến đây”.

Bạn gái cũ của Phó Cảnh là tiểu minh tinh tuyến hai, lúc đi thảm đỏ không có nhãn hàng nào nguyện ý tài trợ trang phục, mà cô ta lại tiếc tiền nên mới tìm tới Phó Cảnh.

Dù sao Phó Cảnh cũng có tiền, mua hết cho cô ta, không cần phải đi mượn giống những người khác.

Nơi này là chi nhánh, nhưng Phó Cảnh lấy ra một tấm thẻ màu đen, nhân viên lập tức thay đổi thái độ 180 độ rồi đưa hai người họ lên lầu hai.

Lầu hai có một nhà thiết kế được mọi người gọi là thầy Tony, bàn tay tạo dáng hoa lan chỉ* đang trang điểm cho người khác khi đang gọi điện thoại, Phó Cảnh đi vào, chỉ Cố Sanh, “Thầy Tony, làm phiền tạo hình cho cô ấy.”

(*là tạo dáng ngón tay thành hình hoa lan thường rất hay xuất hiện trong các bộ phim cổ trang của Hoa ngữ.)

Tony quay đầu nhìn, wow! Ra là người quen.

Ấn tượng của anh ta với Phó Cảnh hiển nhiên cao hơn người ở đầu bên kia điện thoại, biết được đây là người chịu chi, vì thế hàm hồ vài câu rồi vội tắt máy, quay lại, vẻ mặt mang theo ý cười, tay hoa lan vẫy một cái, “Ôi trời Phó thiếu, ngài đúng là không tiếc vì bạn gái mới nha.”

Phó Cảnh cười mỉa, “Ha ha.”

Trong lòng lại muốn đánh chết cái tên Tony này, dám làm hỏng thanh danh của anh ta.

Anh ta vừa nghĩ, vừa lén liếc Cố Sanh một cái, lại không biết từ ngày đầu tiên cô vào đoàn phim bắt quỷ đã nghe được sự tích phong lưu thành thói của anh ta rồi.

Đến nỗi mọi người đều nhận cô thành bạn gái Phó Cảnh, cô cũng không giải thích, dù sao họ nghĩ gì cũng đâu có liên quan đến cô.

Phương diện ăn nói quan sát của Tony rất tốt, biết Cố Sanh là vị khách tiếp theo liền cẩn thận đánh giá cô một lần.

Khuôn mặt mặt cô hơi giống trẻ con nhưng lại rất tinh xảo, cằm hơi nhọn, khá giống một hạt dưa nhỏ, có vẻ đáng yêu, tuy nhiên vẻ mặt lại cực lạnh nhạt. Làn da rất trắng, chân thẳng, chỉ là hơi gầy, chiều cao vừa vặn 160cm.

Thực ra, khi mới nhìn thấy Cố Sanh, Tony đã lên ý tưởng muốn tạo cho cô một tạo hình đáng yêu, chỉ là trong quá trình quan sát, phát hiện cô quá lạnh lùng, trên cơ bản, mặt mày đều không có biểu cảm, tạo hình đáng yêu quả thật không hợp chút nào.

“Cố tiểu thư muốn tạo hình ra sao?”

Cố Sanh đang xem quần áo, nghe được Tony hỏi thì thuận tay chỉ bộ quần áo bên cạnh.

Đó là một bộ sườn xám ngắn màu đỏ đen, trên đó có những hình thêu rất tinh xảo, Cố Sanh liếc mắt một cái đã nhìn thấy ngay.

Cầm quần áo đi vào phòng thử đồ, chờ khi cô ra tới, hai người bên ngoài vốn dĩ đang nói chuyện, bỗng nhiên đồng thời yên tĩnh lại, đôi mắt không chớp mắt nhìn về bên này.

Tony mười phần ngoài ý muốn, lúc đầu cho rằng loại đồ như vậy chỉ dành cho người thành thục quyến rũ mới có thể mặc, cho nên lúc Cố Sanh nói thử xem, anh ta thật sự chỉ là tính cho cô thử thôi.

Chỉ là không ngờ, kết quả lại kinh ngạc đến vậy.

Đen và đỏ vốn là sự kết hợp diễm lệ, nhưng trên gương mặt lãnh đạm Cố Sanh lại mơ hồ toát ra một loại khí thế khiến cho bộ váy này từ quyến rũ sang khí phách, mang lại một cảm giác hoàn toàn khác với những gì anh ta đã tưởng tượng trước đây.

“Quá xinh đẹp, Cố tiểu thư, bộ quần áo này thật sự như được thiết kế riêng cho cô vậy.”

Tony không nhịn được vỗ tay, Cố Sanh đi đến trước gương, cũng rất vừa lòng, “Tạm ổn.”

Tony suýt nữa phun ra một ngụm máu, xinh đẹp như vậy mà chỉ “Tạm ổn”? yêu cầu của cô gái nhỏ này cao đến mức nào đây.

Phó Cảnh không nói chuyện, vẻ mặt kinh ngạc, trước kia Cố Sanh ở trước mặt anh ta đều ăn mặc tuỳ tiện, vậy nên anh ta không biết, cô trang điểm lên lại đẹp như vậy.

Chọn xong quần áo, những thứ khác trở nên dễ dàng hơn nhiều, Cố Sanh ngồi trên ghế, nhìn Tony vì phối hợp với sườn xám mà búi tóc lên cho cô.

Tóc được búi lên lộ ra đường cong cổ xinh đẹp, trong khí phách thêm chút mềm mại, quả thật kích thích thị giác.

Tony làm xong hết thảy, huýt sáo một cái.

Bởi vì Cố Sanh không quen đi giày cao gót nên chỉ lựa đôi giày cao khoảng năm phân, ở trong yến hội tuyệt đối vô cùng bình thường.

Lúc nãy Tony muốn trang điểm cho cô đã bị Cố Sanh từ chối, cô thật sự không thích chạy khắp nơi với khuôn mặt trang điểm dày cộm. Huống hồ, làn da cô cũng rất đẹp, không trang điểm chắc cũng không tính là thất lễ đâu.

Sau khi mọi việc xong xuôi đã là 7 giờ tối, lại thêm một giờ đi xe, hai người Cố Sanh mới đặt chân đến khách sạn.

Mà thịnh yến tối nay, sẽ tổ chức ở chỗ này.

Phó Cảnh kéo Cố Sanh, như tất cả mọi người mang theo bạn gái, đưa thư mời rồi đi vào.

Cả khách sạn hôm nay đều được bao trọn, bữa tiệc này chỉ toàn là người nổi tiếng có tiền, còn có một ít kỳ nhân dị sĩ*, đa phần là người có danh tiếng địa vị.

(*là người không học ở các danh môn chính phái. Họ là những người tự luyện, thường là cách xa nhân thế, tự tu luyện trên núi cao, rừng thẳm, hang sâu,…)

Phó gia cũng coi như là gia tộc lớn, nhưng ở nơi này lại rất bình thường, cho nên cũng không có ai đến nịnh bợ.

Phó Cảnh nhàn rỗi, đương nhiên Cố Sanh cũng nhàn rỗi. Cô cầm lấy một cái ly từ chiếc bàn gần đó, vừa nghe Phó Cảnh giới thiệu những người đó, vừa nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu.

Đang đảo tầm mắt, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, động tác uống rượu chậm lại một nhịp, nhẹ nhàng buông ly rượu trong tay ra, nhấc chân đi theo.

Mới trong nháy mắt, Phó Cảnh đã không thấy cô đâu.

Đi theo người đó một đường, cuối cùng tới một chỗ ngoặt lầu hai ,bóng dáng phía trước bỗng nhiên ngừng lại, Cố Sanh cũng dừng theo.

Người nọ chậm rãi xoay người, Cố Sanh nghe anh nói: “Còn không ra đây? Tính đi theo tới khi nào?”

Cố Sanh hơi nhíu mày, vừa mới chuẩn bị nhấc chân thì thấy chỗ ngoặt khác phía trước đột nhiên có một người bước ra.

“Tề đại thiếu gia nghĩ kỹ rồi? Chúng tôi rất nhàn rỗi không có việc làm, nhưng chỉ sợ em gái anh lại khác, e là chịu không nổi nữa.”

Người đàn ông có vẻ do dự, sau một hồi lâu, giọng nói trầm thấp mới vang lên, “Các người thật sự có thể cứu em tôi?”

“Đương nhiên.” Người đàn ông mở miệng khẳng định, “Chỉ cần anh giao tượng Quan Âm cho tôi, hiện tại tôi có thể cho anh linh thực.”

Anh ta vừa nói vừa lấy ra một hộp gỗ nhỏ, bên trong phát ra linh khí nồng đậm, Cố Sanh lập tức đánh hơi được.

Chỉ là, người này muốn đổi thứ đó với tượng Quan Âm, nhưng không may tượng quan âm là của cô.

Nghĩ vậy, Cố Sanh vừa mới cất bước, hai người đối diện lập tức nhận ra có người đi tới, lập tức nhìn sang, “Ai?”

Cố Sanh mỉm cười đi tới, mặt Tề Thịnh trong chớp mắt cứng lại.

Người còn lại thấy là một cô gái, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, lại nghe thấy Cố Sanh chỉ vào cái hộp trên tay anh ta, nhàn nhạt nói, “Cái này có độc.”

Advertisement

Cài đặt chế độ riêng tư

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Shopping cart