Ký túc xá – BLEU NOVEMBRÉ


Edit: Mel

Beta: Khang Vy

“Bạn học Nhạc Vu, em thấy có được không?” Chủ nhiệm Vương cảm thấy vẫn phải hỏi ý kiến học sinh chút.

Nhạc Vu cười khẽ “Vâng” một tiếng.

Chủ nhiệm Vương cảm thấy bạn nhỏ này cười lên lộ ra hai má lúm đồng tiền thật đáng yêu. Vì thế tâm tình ông cũng tốt theo, “Được rồi, vậy em ngồi cạnh Du Vãn Chu nhé.”

Nhạc Vu mới nhấc chân lên chuẩn bị đi qua.

“À, từ từ đã.” Cuối cùng chủ nhiệm Vương cũng phát hiện ra điều ông cảm thấy không thích hợp, “Cái đó, Nhạc Vu, cặp sách em đâu?”

“Dạ?” Nhạc Vu quay đầu, nghi hoặc nói, “Em còn chưa đi nhận sách ạ.”

Vương Thành Võ: “…”

“Thầy biết hôm báo danh em không tới. Chờ lát xong tiết tự học buổi sáng thì đến văn phòng thầy nhận là được.” Chủ nhiệm Vương giải thích, “Ý của thầy là, tại sao em không mang theo cặp sách?”

Chủ nhiệm Vương nhìn vẻ mặt “Chẳng lẽ em làm sai chỗ nào sao” của cô là cảm thấy có phải mình không nên hỏi cô trước mặt cả lớp như vậy không. Nếu khiến bạn học nhỏ này khóc thì phải làm thế nào đây…

“Em…” Nhạc Vu rất muốn nói, nếu thầy biết em chưa nhận được sách thì sao còn hỏi vấn đề ngu ngốc này vậy? Nhưng ngẫm lại, cô phải biết lễ phép với giáo viên, vì thế cong mắt cười nói: “Thưa thầy, bởi vì em không mang sách về ký túc xá, để ở trong lớp là được rồi ạ.”

“…” Chủ nhiệm Vương há miệng thở dốc, nhìn gương mặt tươi cười xán lạn của cô, cái lý do này hình như cực kỳ hợp lý, trong chốc lát ông không thể phản bác được. Bạn học này có lẽ khác với học sinh giỏi bình thường, “À, được rồi, vậy em về chỗ ngồi đi.”

Chủ nhiệm Vương giơ tay ra hiệu.

“Nào nào nào, bạn học, mau ngồi đây mau ngồi đây!” Du Vãn Chu kích động không thôi, chân chó kéo ghế ra cho cô, lấy tay áo đồng phục lau mặt bàn. Nửa năm qua cô ấy vẫn luôn ngồi một mình, đi học sắp chán chết rồi.

Tuy uỷ viên thể dục đều có quan hệ rất tốt với các bạn học, không phân biệt nam nữ, nhưng cô nàng lại quá cao… không ai có thể ngồi cùng bàn được với cô ấy, duy nhất chỉ có cái người kia, nhưng cô nàng lại chướng mắt.

“Du Vãn Chu, cậu, cậu, cậu…” Lâm Hàng chán nản, vất vả lắm mới có em gái học giỏi mềm mại đáng yêu chuyển tới, lại bị Du Vãn Chu đoạt mất. Còn ông bạn già độc thân 17 năm của cậu ta phải làm sao bây giờ, trái tim cha già của Lâm Hàng vỡ tan thành từng mảnh.

Du Vãn Chu nhướng mày nhìn cậu ta, hất cằm, trông rất đắc ý.

Lâm Hàng cắn răng, duỗi ngón trỏ chỉ cô nàng.

Sầm Nhiên vẫn chưa hết bàng hoàng. Cậu cũng không hiểu rõ cảm xúc trong lòng mình là thế nào.

Lâm Hàng quay đầu, thấy Sầm Nhiên vẫn bình tĩnh xoay bút như cũ, mở miệng cảm thán: “Quả nhiên, anh Nhiên vẫn là anh Nhiên của tao, sắc đẹp trước mắt vẫn có thể bất động như núi. Bị người ta đoạt mất bạn cùng bàn vẫn có thể bình tĩnh như vậy. Tại hạ bội phục!”

Nói xong, cậu ta còn ôm quyền làm lễ.

Sầm Nhiên: “…” Bình tĩnh cái đầu mày!  Bây giờ ông đây chỉ muốn chém người thôi!

“Chào bạn nhỏ, tớ là Du Vãn Chu, cậu tên là… Nhạc Vu?” Du Vãn Chu cảm thấy mình chắc hẳn không nghe lầm, mở miệng hỏi.

“Ừm.” Nhạc Vu đáp, thật ra là là những người này đọc sai họ của cô rồi, cô cũng lười sửa lại cho đúng, “Nếu cậu cảm thấy khó đọc thì gọi tớ là Nhạc Nhạc cũng được.”

Nhạc Vu cảm thấy bạn cùng bàn mới thật nhiệt tình, giọng nói cũng êm tai, là chất giọng tiêu chuẩn của ngự tỷ chuyên phối âm cho anime manga. Mái tóc cô ấy được cắt ngắn rất gọn gàng, nhưng cũng không khiến người khác lầm tưởng cô là nam sinh, liếc một cái là có thể nhìn ra đây là một chị gái ngầu lòi.

Còn cụ thể là làm cách nào để ngầu thì cô chịu.

Dù sao cô ấy cũng cao như vậy, đối với bạn học Nhạc rất khó nhớ kĩ diện mạo người khác, cô cảm thấy vô cùng hài lòng với người có đặc điểm ngoại hình dễ dàng ghi nhớ. Ít nhất, sẽ không nhận sai người.

“Được được được.” Du Vãn Chu cảm thấy bạn cùng bàn mới rất dễ nói chuyện, tính cách cũng đáng yêu, vì thế cũng tự nhiên nói, “Gọi tớ là Du Du, Vãn Vãn, Chu Chu đều được, cậu cảm thấy thuận miệng là được.”

Sầm Nhiên: “…” Trời ạ, nhanh như vậy đã gọi tên cúng cơm của nhau rồi. Hai ta hôm qua còn cùng ăn trưa, thấy việc nghĩa hăng hái giúp đỡ, lại còn cùng vào cục cảnh sát, mẹ nó, vậy mà tới hôm nay tôi mới biết tên cậu.

Sầm Nhiên nhìn chằm chằm hai người bên cạnh đang vui vẻ nói chuyện, trên mặt chất chứa bao oán niệm mà chính cậu cũng không biết.

Nhạc Vu cảm nhận được ánh mắt chăm chú từ bàn bên cạnh, theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua.

Chỉ thấy một thiếu niên mặc đồng phục học sinh nhìn chằm chằm mình. Đồng phục của Trường trung học A là kiểu áo sơ mi bóng chày với tay áo màu xanh lá cây đậm và phối màu ghi xám, dưới là quần thể thao màu xám với hai vạch màu xanh lá cây đậm. Thiếu niên duỗi hai chân ra, chân bên kia cong vẻ hơi mỏi nên chống lên ngăn bàn học. Nhạc Vu cảm giác, hình như hôm qua cô từng thấy đôi chân dài này rồi, y hệt thiếu niên 5 tốt thấy việc nghĩa giúp đỡ hôm qua.

Nhạc Vu lần nữa dời mắt đến mặt thiếu niên, thấy cậu đang nhìn mình, cảm giác như cô là vị hôn thê đột nhiên mất trí nhớ, quên cả người mình yêu nhiều năm sắp bước vào cung điện hôn nhân, vẻ mặt u oán.

Mà cậu lại chính là vị hôn phu đáng buồn bị mình lãng quên một cách tàn nhẫn.

Nhạc Vu nghĩ vậy, không nhịn được rùng mình một cái. Suy nghĩ này đáng cmn sợ quá. Vì thế nhìn không thèm nhìn cậu nữa, mặt không biểu cảm quay đi.

Sầm Nhiên vốn cảm thấy, có thể vừa nãy cô mới vào phòng học mới không chú ý tới mình, sau lại bởi vì Du Vãn Chu quá nhiệt tình, cô bị hấp dẫn lực chú ý, cho nên hông phát hiện ra anh.

Lúc này mới biết được, hình như người này, căn bản là không nhớ rõ mình…

Nhìn vẻ mặt Nhạc Vu như thấy người xa lạ, Sầm Nhiên cảm thấy mình sắp phát điên rồi, bực bội mà ném cây bút lên bàn.

Cây bút “cạch” một tiếng, rơi xuống đất.

Nhạc Vu: … Cái người bên cạnh mình có bị thần kinh gì không nhỉ?

Lâm Hàng nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại nhìn: “Làm sao thế anh Nhiên?”

Sầm Nhiên nhìn cậu ta 3 giây, đến khi Lâm Hàng cảm thấy rợn cả tóc gáy, cậu mới mở miệng: “Mày nhìn thấy tao vài lần mới nhớ kỹ diện mạo của tao đúng không?”

Lâm Hàng nghe vậy thì cau mày híp mắt, bắt đầu hồi tưởng lại xa xưa.

“Đó là mùa xuân năm 20XX.” Lâm Hàng cố gắng ra vẻ thâm tình, “Lần đầu tiên ba tao dắt tao tới nhà mày chơi, tao đã nghe nói từ sớm là nhà chú Sầm có một em trai nhỏ đáng yêu. Nhưng mà lần đầu tao nhìn thấy mày tao chỉ hi vọng mày là em gái nhỏ thôi, vậy thì trưởng thành là tao có thể cưới mày rồi. Hồi còn nhỏ mày cmn đáng yêu vãi lều.”

“Cưới cái đầu mày!” Sầm Nhiên thấy cậu ta càng nói càng kỳ cục, chưa cho cậu ta cơ hội rụt cổ, một cái tát xẹt qua sợi tóc Lâm Hàng: “Được rồi, mày câm mẹ mồm vào đi.”

Lâm Hàng ngẩng đầu, cảm giác như một chiếc phi tiêu mang theo gió bay qua đỉnh đầu mình, có khi đứt mất hai sợi tóc của cậu ta luôn rồi, lại cảm thán một câu: “Thân thủ của anh Nhiên tốt ghê đấy.”

Thật ra, Sầm Nhiên còn nhỏ tuổi hơn mấy người bọn họ, thế nhưng từ nhỏ đã ra vẻ đại ca mạnh mẽ bắt bọn họ phải gọi là anh.

Mãi cho đến khi lên cấp ba, cậu đều là “con nhà người ta” trong miệng ba mẹ mấy người bọn họ. Không riêng gì thành tích cao, thể thao giỏi, ngay cả học võ cũng giỏi hơn. Đám bọn họ có người học tán đả nhưng một giây sau đã bị “em trai nhỏ” hạ gục, từ đó về sau lúc nào cũng cung kính gọi anh Nhiên, không một ai dám lỗ mãng.

Haizz, không phải chứ, diện mạo của mình không đại trà đâu nhỉ? Cho nên rốt cuộc là vì sao cơ chứ? Nội tâm Sầm Nhiên rối bời, chỉ muốn nắm vai của Nhạc Vu hỏi cô lý do.

Sau khi tiếng chuông kết thúc giờ học vang lên, Sầm Nhiên nhìn hai người bên cạnh tương thân tương ái đi nhận sách. Đồng thời còn nghe được cuộc đối thoại.

“Không cần đâu, tớ có thể tự lấy được mà.” Nhạc Vu nói.

“Không có gì, cậu xem tay chân cậu nhỏ như vậy, tớ đi lấy cùng cậu. Chờ lát nữa lại đi lấy đồng phục với cậu là xong. Chắc cậu cũng chưa biết văn phòng hành chính tổng hợp ở đâu đúng không?” Du Vãn Chu vô cùng nhiệt tình.

Nhạc Vu ngẫm lại cũng đúng, cô cũng chưa biết văn phòng hành chính tổng hợp ở chỗ nào. Vì thế mỉm cười nói cảm ơn.

“Nhạc Nhạc, cậu cười lên trông xinh quá đi!” Du Vãn Chu khen ngợi.

Sầm Nhiên: Mẹ nó, cái này tôi cũng biết đây, cần cậu nói chắc?

Nhạc Vu bị cô ấy khen ngay trước mặt thì có chút ngượng ngùng, khuôn mặt nhỏ hơi đỏ lên. Du Vãn Chu cảm thấy, người bạn cùng bàn nhỏ nhắn của cô nàng lúc này như một cây kẹo bông gòn xù xù màu hồng phấn, đáng yêu quá trời đất.

“Đúng rồi, cậu trọ ở trường hay là học ngoại trú?” Du Vãn Chu lại hỏi. Trường trung học A cách nhà cô ấy có hơi xa, cho nên năm nay cũng bắt đầu trọ ở trường.

“Trọ ở trường.”

“Ồ? Vậy hả? Tớ cũng trọ ở trường nè, cậu ở phòng số mấy, rảnh thì tớ tìm cậu chơi nha.” Hai mắt Du Vãn Chu sáng rực lên.

Sầm Nhiên: Trời ạ, người ta giỏi rồi nên không cần học tập sao? Ban ngày đã phải ở cạnh rồi, sao buổi tối còn quấy rầy cô ấy chứ?

Nhạc Vu nói với cô ấy số phòng ký túc xá, đôi mắt Du Vãn Chu càng sáng hơn, nhỏ giọng hoan hô: “Nhạc Nhạc, chúng ta là bạn cùng phòng đó! Hai ngày trước tớ chưa có tới!”

Nhạc Vu nghe xong cũng cảm thấy không tệ, cô cũng đỡ phải thích ứng với một người xa lạ, vì thế mở miệng nói, “Đúng là tốt quá!”

Sầm Nhiên: ??? Tốt cái đầu cậu! Hai người mới quen nhau ngày đầu đã bắt đầu ở chung nữa hả!

Sầm thiếu gia nhìn bóng dáng hai người biến mất ở cửa sau, lúc đi ngang qua bàn cậu, bạn học nhỏ còn không thèm liếc một cái.

“Mẹ kiếp!” Sầm Nhiên bật dậy, chân ghế cọ xát với mặt đất phát ra động tĩnh không nhỏ, “Vì sao hôm nay ông đây lại đi học chứ?!”

Lâm Hàng quay đầu nhìn cậu một cái, hình như hôm nay anh Nhiên của cậu ta có hơi cục súc. Tối hôm qua nóng quá nên mất nước hả?

Không chờ Lâm Hàng hỏi cậu, Sầm Nhiên đã phủi mông chạy lấy người.

Dù sao bây giờ người này đến lớp có học hay không cũng không quan trọng, Lâm Hàng cũng không kêu cậu lại, ngoan ngoãn quay đầu ngồi xuống.

“Ê ê, anh Nhiên làm sao vậy?” Bạn ngồi cùng bàn của Lâm Hàng – Trần Thần hỏi cậu ta.

Mặc dù có vô vàn truyền thuyết về “đại ca học đường” này, nhưng từ trước đến nay chưa ai thấy cậu bắt nạt bạn học, hơn nữa còn là người hào phóng rộng rãi, thật ra còn khá tốt tính. Đi học cũng không quấy rối, hoặc là không tới lớp, tới thì yên tĩnh ngủ, không vi phạm kỷ luật lớp học, ngày thường gặp giáo viên cũng lễ phép chào hỏi, giáo viên cũng rất thích cậu.

Dù sao nhà cậu cũng có tiền, không ai buộc cậu dựa vào thi đại học để thay đổi vận mệnh.

“Có lẽ là…” Lâm Hàng ngẫm lại, hình như bắt đầu từ lúc bị Du Vãn Chu đoạt mất bạn cùng bàn, Sầm Nhiên mới trở nên cáu kỉnh, chắc là như vậy, “Có lẽ là thất tình rồi.”

“Hả hả, còn có em gái nào ghét bỏ anh Nhiên à?” Trần Thần như nghe được trò cười, “Vậy em gái này được đó, có cá tính!”

Sầm Nhiên xuống lầu, đi ngang qua sân bóng rổ, vừa lúc nhìn thấy Nhạc Vu và Du Vãn Chu cầm đồng phục vừa nói vừa cười đi về phía cậu.

Sầm thiếu gia quyết định cho bạn học nhỏ một cơ hội nữa, cố ý thả chậm bước chân chờ hai người đi tới.

Kết quả, bạn học Nhạc Nhạc lại lần nữa làm cậu thất vọng. Hơn nữa, lúc này không chỉ là thất vọng mà còn có đả kích, sự đả kích tàn khốc!

Tác giả có lời muốn nói:

Sầm Nhiên: Tớ cảm thấy mình không chỉ phải đề phòng nam mà còn phải đề phòng cả nữ nữa!

Nhạc Vu: … Đừng suy diễn nhiều tới vậy được không?

Advertisement

Cài đặt chế độ riêng tư

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Shopping cart