Nổi tiếng ngoài ý muốn – BLEU NOVEMBRÉ


Edit: Lúi

Beta: Quýt Đường Ngọt

Người nọ căn bản không đặt Cố Sanh vào mắt, đoán chắc chỉ là tiểu thư nhà nào đến đây để dự tiệc, không ngờ cô vừa mở miệng đã vả cho anh ta một búa.

Người nọ tức khắc trầm mặt, “Cô gái à, không hiểu thì đừng nói lung tung, cô biết đây là cái gì sao?”

Bởi vì người tới đây đều là người có địa vị cao hoặc là các đại sư nổi tiếng, không xác định cô gái này rốt cuộc là con nhà ai, dưới tình huống này, anh ta cũng không thể đuổi thẳng người đi.

Tề Thịnh nhìn cô gái trước mặt chậm rãi đến gần, bộ sườn xám đen đỏ tinh xảo kết hợp càng làm nổi bật làn da trắng nõn, trên mặt vừa thu lại ý cười, ánh mắt nhàn nhạt, nhìn vào trông rất dọa người.

Nhưng lại làm tim anh đập nhanh hơn.

Ánh mắt Tề Thịnh trầm xuống, đây là lần đầu anh ta có cảm giác này với một gái xa lạ.

Cố Sanh đến gần hai người, tay người nọ cầm linh thực không tự chủ rụt về phía sau.

Mũi nhỏ của Cố Sanh giật giật, quả nhiên ngửi được một cỗ linh khí. Nhưng thứ người nọ đang cầm lại không phải linh thực, có thể nói là một loại tương tự với linh thực, chỉ là dược liệu giống nhau mà thôi.

Kiếp trước, lần đầu tiên Cố Sanh ra ngoài tìm linh thực cũng tìm được loại này, còn bẻ ăn thử, làm sư phó hoảng sợ, nói với cô rằng cái này không thể ăn bởi nó có độc.

Cho nên hôm nay nhìn thấy người nọ cầm thứ này trong tay, cô mới có thể liếc mắt một cái đã kết luận được là có độc.

“Tôi có nói linh tinh hay không, không phải trong lòng anh tự biết rõ sao?”

Người đàn ông này không ngờ cô còn rất chắc chắn việc này, sau đó nở nụ cười, “Tôi không chấp nhất với cô, Tề Thịnh, anh nghĩ thế nào? Đổi hay không đổi?”

Ánh mắt người đàn ông tên Tề Thịnh sâu thẳm, ngón tay hơi cong, gõ vào đùi của mình, không nói gì.

Anh ta có chút nóng nảy, “Tề Thịnh, anh…”

Thấy Tề Thịnh vẫn thờ ơ, người đàn ông không nhịn được bắt đầu khuyên bảo, “Tác dụng của bụi linh thực này thế nào anh còn không rõ sao? Nó có thể cứu mạng của bà tôi, cũng có thể cứu mạng em gái anh, em gái anh còn có thể cầm cự bao lâu nữa? Chẳng lẽ hôm nay anh thật sự nghe lời cô ta nói, lấy mạng em gái anh ra đùa giỡn sao?”

Anh ta vừa nói vậy, ngón tay đang gõ của Tề Thịnh bỗng nhiên ngừng lại, rồi sau đó chậm rãi ngước mắt, nhìn thẳng vào người nọ, đôi mắt âm u.

“ Tôi…” Anh ta vốn dĩ còn đang muốn nói tiếp, nhưng lần này lại im bặt.

“Anh uy hiếp tôi?”

Bốn chữ trong miệng anh thốt ra mang theo chút hàn ý, người kia lập tức cảm thấy mình nói sai rồi.

Mấy ngày nay, từ sau khi biết chuyện của em gái Tề Thịnh, anh ta bắt đầu cố ý kết giao với Tề Thịnh, phát hiện Tề Thịnh rất để ý đến đứa em gái này, trong tay mình lại nắm giữ thứ cứu được em gái anh nên không nhịn được có tham vọng lớn, cẩn thận lấy lòng, dần dần cũng biến thành bình đẳng nói chuyện với nhau, thậm chí hôm nay lại nói ra lời không nên.

“Tôi không…”

Anh ta còn muốn không thừa nhận, nhưng trong lòng Cố Sanh không thoải mái. Ý anh ta lúc nãy là chướng mắt câu nói của cô?

Cảm thấy cô nói bậy?

Cố Sanh hơi mím môi, bước về chỗ người nọ đi qua, người nọ lui về phía sau, có thể thấy rõ đồ trong hộp.

“Cô định làm gì?”

Hiển nhiên Cố Sanh đột nhiên tới gần làm người nọ không vui, rõ ràng chỉ là cô gái gầy gò, lại không hiểu sao khiến anh ta cảm thấy bức bách, thậm chí lui về phía sau hai bước.

“Thứ này không phải linh thực, chẳng qua chỉ là một loại cỏ có linh khí, nhưng đồng thời cũng có độc, rễ của dược liệu này có một sợi tơ màu đỏ, sợi tơ này là độc trùng, ngày thường hấp thu lượng linh khí lớn, một khi nó chết, độc tố sẽ tiết ra, đồng quy vu tận với người dùng.”

“Không thể nào!”

Anh ta vội vàng phản bác, trong lòng lại hoảng hốt, bởi vì rễ của cây linh thực này đúng là có một sợi tơ màu đỏ, hơn nữa ở bên trong linh thực phân nhánh sinh sôi nảy nở, tràn ngập cả cây.

Cố Sanh nói rõ ràng như vậy, ít nhất là thật sự biết thứ này.

Hiện tại anh ta cũng luống cuống, bởi vì anh ta cũng không xác định được lời Cố Sanh nói có phải thật sự hay không, nhưng năm trước bà của anh ta dùng thì thật sự hết bệnh.

Tề Thịnh nhìn về phía Cố Sanh, ánh mắt cũng có thêm vẻ tìm tòi nghiên cứu, sao cô lại biết nhiều như vậy?

“Cô biết nó?” Anh hỏi Cố Sanh, giọng nói nhẹ nhàng hơn hẳn so với khi nói chuyện cùng người kia.

Đôi mắt Cố Sanh nhiễm ý cười, “Biết cái gì? Huyền học? Hay chữa bệnh?”

“Cô hiểu huyền học?” Người đàn ông kia đã cười trước, ở trước mặt Tề đại thiếu gia mà dám nhận mình hiểu biết huyền học, còn là một con nhóc nhỏ xíu, thật sự cho rằng mình là thiên tài trước mặt Tề Thịnh sao?

Giờ phút này anh ta cũng đã hoàn toàn quên mình vừa mới khoe khoang trước mặt vị thiên chi kiêu tử này.

Tề Thịnh cũng không thèm nhìn anh ta, vẫy tay với Cố Sanh, “Lại đây.”

Cố Sanh không sợ anh chút nào mà đi qua, theo Tề Thịnh vào phòng, lại thấy Tề Thịnh không cho người kia mặt mũi mà nhanh chóng đóng cửa.

Trong phòng sạch sẽ ngăn nắp, rất yên tĩnh, chỉ có hai người bọn họ.

Sau khi Cố Sanh đi vào thì tìm một cái sô pha ngồi xuống, trực tiếp duỗi tay với anh, “Tượng Quan Âm của tôi đâu?”

Sắc mặt anh như thường, miệng lại hỏi: “Vừa này cô chỉ là vì tượng Quan Âm?”

“Không, những gì tôi nói đều là thật.”

Cố Sanh nói một, thấy anh không tỏ thái độ, cũng chưa nói tin hay là không, tức khắc có chút khó chịu trong lòng, “Thứ độc trùng kia bài tiết ra là độc tố mãn tính, do linh khí nhiều năm tích lũy. Người dùng khi hấp thụ linh khí cũng hấp thụ độc tố, cho nên thoạt nhìn sẽ giống như là trị hết bệnh, nhưng tuổi thọ lại không có mấy, rất nhanh sẽ qua đời.”

Tề Thịnh nghĩ đến lúc trước bà của Hứa Hoắc đúng là bị thế, lúc ấy uống xong thuốc thì cơ thể có chuyển biến tốt đẹp rõ ràng, rồi một năm sau đột nhiên qua đời một cách kì lạ.

Bên trong nhất định có chút nguyên do, chỉ là Hứa gia không muốn cho người khác biết.

Có lẽ chính Hứa Hoắc cũng không biết.

Ánh mắt Tề Thịnh càng thâm sâu, nghĩ đến mình thiếu chút nữa đã đồng ý yêu cầu của anh ta, nếu đổi lấy cây linh thực kia, ngược lại còn làm hại tính mạng em gái mình, đời này anh nhất định sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình.

Anh đi đến tủ bên cạnh đầu giường, mở ra, lấy cái túi vải bọc quanh đồ vật, đưa cho Cố Sanh, “Cho cô.”

Cố Sanh đưa tay tiếp nhận lấy, mở ra xem thì phát hiện thật sự là tượng Quan Âm kia.

Cô có chút kinh ngạc, “Anh không hỏi tôi có thể cứu em gái anh hay không à?”

Tuy rằng cô rất thích tượng Quan Âm này, nhưng không phải thế nhân thích nhất là cò kè mặc cả sao? Dễ dàng cho cô như vậy à?

“Nếu cô có thể, tôi sẽ dùng đồ khác tới đổi.”

Dù sao tượng Quan Âm này cũng là thứ lúc trước đã đồng ý đưa cô.

Mọi người đều biết Tề Thịnh của Tề gia là thiên chi kiêu tử, bởi vì được trời ưu ái thiên phú huyền học mà cực kỳ được người trong gia tộc yêu thích. Bản thân lại là người trầm mặc ít lời, nhưng nói ra thì chắc chắn sẽ đáp ứng không thiếu nợ ai.

Thật ra, nếu không phải tình huống thật sự đặc thù ngày hôm nay, nói gì anh cũng không lấy tượng Quan Âm ra ngoài trao đổi.

Ban đầu Cố Sanh thấy bình thường, nhưng sau khi nghe anh nói vậy thì trong lòng lại cảm thấy khá tốt.

Vì thế vốn dĩ không tính toán lo chuyện bao đồng, tâm tình Cố Sanh lại khá tốt, dễ dàng đáp ứng, “Anh dẫn tôi đi gặp em gái anh đi, để tôi xem xem có thể cứu cô ấy hay không?”

Lời này của cô thực sự khiêm tốn, nếu em gái Tề Thịnh chỉ cần linh khí, thì cô đúng là có thể cứu cô ấy.

Tề Thịnh là người thuộc phái hành động, giờ phút này nghe cô nói như vậy, lập tức bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Cố Sanh chậc một tiếng, “Anh tin tưởng tôi nhanh như vậy à?”

Cô rốt cuộc mới có bao lớn! Tuy rằng lúc trước đều bị người dùng tuổi phê bình, trong lòng thực sự không thoải mái, nhưng Cố Sanh cũng biết, đại sư chân chính trên thế giới này hơn nửa đều là người tuổi cao, người trẻ tuổi như cô rất hiếm.

Đối với huyền học thì khỏi nói, người có bản lĩnh đều là phải có kinh nghiệm thực tiễn, với dáng vẻ này của cô, chắc hẳn thoạt nhìn khiến cho rất nhiều người không yên tâm chút nào.

Bàn tay đang thu dọn đồ đạc của Tề Thịnh dừng lại một lúc, định thần nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, “Cô cho rằng có bao nhiêu người trên thế giới này nhận biết được linh thực.”

Cố Sanh nhướn mày, chỉ bởi vì cô nhận biết được linh thực, cho nên cảm thấy cô có thể chữa được?

“Còn nữa, Phó gia ở Hải Thành, cổ trùng cũng là cô đuổi đi?”

Cố Sanh hơi mím môi, khóe miệng cong lên, lúc trước gặp nhau có một lần, vậy mà anh đã điều tra.

Người này chắc chắn có ý tứ.

Lúc Cố Sanh tới không quá ầm ĩ, chỉ là lúc rời đi lại xuống cùng Tề Thịnh, nổi lên một trận nghị luận.

Rất nhiều khách nữ lại khe khẽ nói nhỏ, thảo luận quan hệ giữa hai người là gì.

Mà còn lại là những đại boss trên thương trường hào môn, nhìn thấy Tề Thịnh phải đi đều vội vàng đứng dậy đi chào hỏi một cái, muốn giữ gìn mối quan hệ với thiên tài huyền học đại sư này.

Nhưng bởi vì khách khứa trong yến hội đông đảo, luận địa vị cũng không đồng đều, rất nhiều gia tộc lớn dời lực chú ý từ Tề Thịnh sang Cố Sanh.

Sau đó kinh ngạc, lần đầu tiên bên người Tề Thịnh xuất hiện phụ nữ.

Đúng lúc này Cố Sanh cũng không ngờ tới mình đã lưu danh lại trong vòng tròn giới thượng lưu.

Những người đó chuyển tròng mắt nhanh như chớp, đánh tới chủ ý không đưa danh thiếp của mình cho Tề Thịnh mà đều trộm đưa cho Cố Sanh.

Cố Sanh không hiểu bọn họ có ý gì, trong tay đã bị nhét đầy danh thiếp, liếc mắt một cái, giống như đã rất nổi tiếng.

Vì thế Cố Sanh cũng không khách khí, nhận lấy tất cả.

Lúc này đám người sợ bị từ chối thấy vậy, trong lòng cũng vui mừng không thôi, nhìn theo hai người đi ra đại sảnh, Tề Thịnh hỏi cô có muốn đổi trang phục và tẩy trang không, Cố Sanh mắt nhìn sườn xám đang mặc trên người mình, nghĩ lại là ai mua, bỗng nhiên mím môi lại.

“Làm sao vậy?” Tề Thịnh hỏi.

“Tôi quên mất mình đi cùng Phó Cảnh, bỏ quên anh ta luôn rồi.”

Advertisement

Cài đặt chế độ riêng tư

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Shopping cart