Âm hộ không lông. – BLEU NOVEMBRÉ


Edit: Khang Vy

Đây là phủ đệ nàng đã sinh sống mười năm trời, mỗi một tấc đất đều vô cùng quen thuộc, Đường Miên yên tĩnh nằm trong lồng ngực hắn, mãi cho đến khi bị hắn thô bạo ném lên chiếc giường lớn mà kiếp trước họ đã hoan ái vô số lần.

Mặc dù bị ném lên giường, nhưng bây giờ đã vào thu, đệm giường rất dày, không hề khiến nàng cảm thấy đau đớn chút nào, Tả Triều Chi có tức giận tới đâu cũng không nỡ ép nàng chịu đau.

Lúc cơ thể chạm vào chăn đệm, người nàng nhung nhớ phủ lên người nàng, Đường Miên chỉ cảm thấy vui vẻ, nhưng cũng có hơi lo lắng, trong đầu bỗng có một suy nghĩ táo bạo.

Chẳng lẽ… Tả Triều Chi cũng sống lại như nàng?

“Còn có thời gian thất thần sao?” Ánh mắt Tả Triều Chi ảm đạm, bất mãn gọi nàng thu hồi sự chú ý, hắn khẽ đập vào trán nàng, làn da Đường Miên mềm mại, mới vậy mà cũng đã có vệt đỏ.

Bởi vì chút đau đớn này, Đường Miên khôi phục lại tinh thần, người này thật sự thay đổi rồi… dám đập đầu vào nàng, nàng giơ tay lên muốn xoa trán, lại bị hắn bắt được.

Hai người bây giờ vô cùng gần gũi, hơi thở thuộc về Tả Triều Chi xông vào giác quan của nàng, trên người Tả Triều Chi lúc nào cũng có mùi hương sạch sẽ, mùi hương lành lạnh chỉ thuộc về mình hắn, ban đầu nàng không thích mùi hương này, nhưng mấy năm ở chung, ngày đêm làm bạn, mùi hương này khiến nàng cảm thấy thoải mái yên tâm.

Hứa Đường Miên nhớ hắn tới mức hai mắt đỏ bừng, nhưng đối với Tả Triều Chi mà nói, dáng vẻ này của nàng khiến hắn đau lòng, giống như là nàng không tình nguyện vậy.

Lồng ngực Tả Triều Chi đau thắt lại, cơn đau lan rộng ra toàn cơ thể, nhưng hắn không thể rút lui nữa, chuyển sang tấn công, hôn lên môi Đường Miên một cách xâm lược, bá đạo cạy mở miệng thơm của nàng, đầu lưỡi tiến quân thần tốc, không ngừng quấn quýt môi lưỡi của nàng.

Động tác của Tả Triều Chi có chút thô bạo, Hứa Đường Miên hơi đau, giật mình, dùng bàn tay còn lại bảo vệ trước ngực, dùng sức đẩy Tả Triều Chi ra, nhưng sức lực nhỏ bé của nàng nào phải đối thủ của hắn? Không thể lay chuyển được Tả Triều Chi mà còn khiến hắn thêm tức giận, sự uất ức tích tụ hai đời bùng nổ, Đường Miên chỉ cảm thấy đai lưng bị cởi ra một cách thô bạo, Tả Triều Chi vừa ngăn chặn tiếng kinh hô từ nàng, vừa cởi hết áo váy của nàng ra.

Trong lúc hốt hoảng, Hứa Đường Miên nghe thấy tiếng vải bị xé rách, trước ngực lạnh lẽo, quần áo nhanh chóng bị cởi bỏ, chỉ còn lại một chiếc áo yếm màu san hô, bên trên thêu một con thỏ nhỏ. Tả Triều Chi sửng sốt, đời trước Đường Miên tranh cãi với Hoa thị một trận, lúc bị đưa tới đây, trên người mặc đồ kiều diễm quyến rũ, Tả Triều Chi vẫn còn nhớ rõ hình ảnh ấy, sao bây giờ lại biến thành thỏ con…

Hắn khựng lại một lúc, hình như hắn chưa từng thấy nàng mặc vậy bao giờ… điều này bỗng khiến hắn cảm thấy mình thật đáng khinh khi nổi lên phản ứng với nàng.

Tả Triều Chi chuyển mắt qua chỗ khác, tay lớn vung lên, cởi luôn lớp vải che chắn cuối cùng trước ngực nàng, lúc này mới nhìn về phía nàng lần nữa.

Cặp vú căng tròn mềm mại, đầu nhũ như là cánh hoa anh đào non nớt phập phồng vì sợ hãi, hình ảnh kích thích thị giác này khiến hắn hít sâu một hơi, bàn tay đầy vết chai quét qua da thịt non nớt.

Từ nhỏ Đường Miên đã được cưng chiều mà lớn, da thịt non mịn rất dễ đỏ lên, chỉ mới bị tay hắn sờ mà đã hơi đỏ, nàng khẽ run rẩy, mắt thường cũng có thể thấy được nàng nổi da gà.

“Đừng sợ…” Cuối cùng Tả Triều Chi cũng không đành lòng với dáng vẻ như chim sợ cành cong của nàng, mở miệng trấn an, “Xong chuyện này, nàng sẽ trở thành nữ nhân của ta, ta sẽ bảo vệ nàng.” Câu này nặng như núi Thái Sơn. Hắn sẽ bảo vệ nàng bằng cách của hắn, sẽ không để mặc nàng tùy hứng, không để nàng mất mạng lần nữa.

Đường Miên có thể nhận ra u sầu trong lời nói của hắn, tay nhỏ vỗ nhẹ lên lưng trấn an cảm xúc của hắn, mỗi cái chạm của nàng đều khiến trái tim Tả Triều Chi rung động.

Dường như không ngờ Đường Miên sẽ có hành động này, sống lưng Tả Triều Chi cứng đờ một lát, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, hắn đã hạ quyết tâm, bây giờ hắn không quan tâm Đường Miên có đồng ý hay không, dù sao hắn cũng sẽ không để nàng đi nữa.

Tả Triều Chi cúi đầu, bắt đầu gặm cắn cái cổ mềm mại của nàng, hắn thở dốc một tiếng, mỗi một động tác đều cất chứa thâm tình.

Đầu lưỡi quét qua động mạch cổ, tàn ác mút mạnh một cái, xác nhận nàng vẫn còn sống, vẫn còn độ ấm, hắn hôn nơi đó lặp đi lặp lại, vệt đỏ mập mờ hiện rõ trên làn da trắng sứ, hắn liếm một đường tới tận xương quai xanh, lúc đầu lưỡi mô tả vùng thung lũng duyên dáng, Đường Miên không nhịn được phát ra một tiếng thở dốc, “Ha ưm…”

Hứa Đường Miên thổ khí như lan[1], giọng nói vừa đáng thương lại vừa đáng yêu, dương vật vốn đã bừng bừng phấn chấn của Tả Triều Chi lại to thêm, hung ác đặt trên bụng nhỏ của nàng, “A a… ngứa quá…” Nàng vặn vẹo người, bụng nhỏ không ngừng kích thích dã thú sau lớp vải dệt.

“Đừng nhúc nhích… nếu không, ta không thể thương tiếc nàng đâu.” Tả Triều Chi nghiến răng nói, trán đã nổi gân xanh, nghĩ tới cơ thể này của Đường Miên vẫn là xử nữ, hắn không dám nói lời quá thô lỗ, nếu như là kiếp trước, hắn đã tách chân nàng ra, đút mạnh vào trong âm hộ mọng nước đó rồi chơi nàng một cách điên cuồng rồi, sau đó phóng thích hết lần này tới lần khác, “yêu” nàng cả một đêm.

Trong đầu hiện lên hình ảnh kiều diễm càng khó chịu đựng nổi, hắn nắm lấy một bên vú mềm mại co dãn, xoa nắn tùy ý, môi lưỡi xâm lược bên còn lại, hắn rất quen thuộc với cơ thể nàng, biết làm sao để lấy lòng nàng.

Tiếng liếm mút chụt chụt khiến Đường Miên xấu hổ đỏ mặt, đầu lưỡi Tả Triều Chi đảo giữa hai đầu vú, rất nhanh, đầu vú đã cương cứng sưng lên, cảm giác tê tê dại dại khiến nàng thở hổn hển.

Cơ thể cường tráng và linh hồn dày dặn kinh nghiệm như băng lửa đan xen, khoái cảm khiến nàng không khống chế nổi, ưỡn người không biết là muốn chạy trốn hay tự dâng mình tới cửa.

Thả lỏng tay Đường Miên ra, một tay nhào nặn ngực sữa thành đủ loại hình dáng, tay kia theo đường cong lả lướt đi tới vòng eo tinh tế, cặp đùi rắn chắc không khách khí tách chân nàng ra, ngón tay lướt qua bụng nhỏ trơn trượt, ngựa quen đường cũ tìm được khe hở cực lạc lúc này còn chưa được ai khai phá, vẫn thẹn thùng mấp máy, nhưng bên trong đã ướt đẫm dâm đãng.

“Ướt quá…” Trong miệng Tả Triều Chi còn ngậm đầu vú, giọng nói mơ hồ không rõ, hơi thở quét qua ngực khiến nàng run lên, da lại nổi da gà.

“Hức, nói bậy… a…” Thói quen đã ăn sâu vào rễ, cho dù muốn ở bên hắn từ tận đáy lòng nhưng nàng vẫn không nhịn được phản bác, Tả Triều Chi ác ý dùng ngón tay cọ qua cọ lại khe nhỏ trơn trượt, cọ ra một lượng lớn chất nhầy trong suốt, bôi lên bụng nhỏ của nàng như đang chế giễu cái miệng bướng bỉnh.

Hắn nhổm dậy, ánh mắt tập trung vào vùng đất trinh nguyên không một sợi lông, hai đời rồi… lần nào hắn cũng khai phá nơi này, chiếm lĩnh nó, để lại dấu vết trong đó.

“Ha a…” Nơi nhạy cảm bị cọ xát, nàng như bị điện giật nảy lên một cái, rất nhanh lại ngã xuống đệm giường mềm mại.

[1] hơi thở tựa hoa lan, dùng để miêu tả bộ dáng hô hấp của mỹ nhân động lòng người.

Từ chương sau có set pass, gợi ý pass xem lại tại chương 15.

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Shopping cart