“Vớt” khỏi nhà lao. – BLEU NOVEMBRÉ


Edit: Khang Vy

Sau khi sắp xếp cho Hứa Đường Miên xong, Tả Triều Chi tự vào cung một chuyến, xin hoàng đế thánh chỉ đặc xá cho Hứa gia, nhưng hắn lại không đứng giữa làm hòa như đời trước, xin khôi phục lại chức quan cho phụ tử Hứa gia mà chỉ biểu đạt quyết tâm muốn cưới Hứa Đường Miên.

Thánh nhân thiên vị Tả Triều Chi không chỉ vì chiến công hiển hách, mà còn vì cảm giác áy náy với hắn.

Phụ thân của Tả Triều Chi là Trấn Nam Vương, chú ruột của Thánh nhân, nhưng ông lại không lớn hơn thánh nhân là bao, đến tuổi tứ tuần mới gặp được tình yêu của đời mình, chính là mẫu thân Tả Triều Chi, Tả Thương Thương. Tả Thương Thương còn nhỏ tuổi, vậy nên người nhà phản đối tình yêu này, còn tìm cho con gái một gia đình khác, Trấn Nam Vương không muốn người mình yêu gả cho người khác, vào lúc Tả Thương Thương xuất giá, ông cướp dâu rồi đưa bà tới một biệt trang khác.

Lúc Thánh nhân đoạt vị, nơi Tả Thương Thương và Tả Triều Chi ở bị phát hiện, lúc đó là thời khắc quan trọng, Trấn Nam Vương chỉ đành nén đau thương bỏ mặc mẫu tử hai người họ, để mặc bọn họ với những ánh mắt khác thường, trở lại Hứa gia ăn nhờ ở đậu, ông cũng không thể chăm sóc Tả Triều Chi, bởi vì ông không thể nhận đứa trẻ này.

Sau này Thánh nhân đăng cơ, ban đầu triều cục không ổn định, Trấn Nam Vương cũng chưa thể nhận lại bọn họ, không bao lâu sau thì Tả Thương Thương qua đời, Trấn Nam Vương chịu đả kích lớn, bệnh nặng khá lâu, chờ tới lúc triều cục ổn định, Tả Triều Chi đã vứt bỏ bút nhung, bỏ đi tòng quân, tới lúc hắn trở về Trường An đã không muốn nhận lại ông nữa.

Sự oán hận của Tả Triều Chi với Trấn Nam Vương không thua gì với họ hàng Hứa thị, sao có thể nhận lại ông được chứ?

Thánh nhân luôn thấy có lỗi với Trấn Nam Vương, cũng luôn khuyên bảo Tả Triều Chi nhận tổ quy tông, vì để Thánh nhân hạ chỉ tứ hôn, lần này Tả Triều Chi lùi một bước, đồng ý lễ Tết sẽ trở về Trấn Nam Vương phủ, nhưng cũng chỉ có thế thôi, hắn không muốn đổi họ, không muốn gọi hai tiếng phụ thân, cũng không muốn nhận tổ quy tông.

Tả Triều Chi vừa mới rời khỏi hoàng cung thì đã tới Hình Bộ, “vớt” phụ tử Hứa gia ra ngoài.

Phụ tử Hứa gia đã ở đại lao Hình Bộ gần một tháng, ngày nào cũng sống trong sự nơm nớp lo sợ, thấy Tả Triều Chi tới “cứu”, suýt chút nữa là không kiềm chế nổi nước mắt nam nhi.

“Tả đại nhân, làm phiền đại nhân bôn ba chuyến này rồi, đại ân đại đức của Tả đại nhân, Hứa mỗ ghi nhớ trong lòng.”

Khuôn mặt Tả Triều Chi không có biểu cảm gì nhìn Hứa Tu Đệ, lạnh lùng đáp, “Cảm ơn thì không cần, hôm nay bổn tướng chỉ tới báo cho Hứa lão gia biết, Thánh nhân đã tứ hôn cho bổn tướng và Thất cô nương của quý phủ, tuy hai phủ kết thành thông gia, nhưng bổn tướng cũng chỉ giúp Hứa gia lần này, tương lai… mời Hứa lão gia và các công tử tự mình giải quyết cho tốt.” Giúp một lần là phải biết giới hạn, Hứa lão gia này cũng không phải người ăn chay, ông ta là con đỉa hút máu không biết liêm sỉ là gì, nếu đã có quan hệ với ông ta, vậy thì chắc chắn không thể thoát nổi.

“Vâng, vâng, Tả đại nhân nói chí phải.” Hứa Tu Đệ gật đầu như giã tỏi, trong lòng Tả Triều Chi chỉ cảm thấy nực cười, đời trước, tính mạng của hắn và Đường Miên đều bị hủy hoại vì lão gia trước mắt, mà dáng vẻ hèn hạ cúi đầu của ông ta bây giờ, nhìn xem, đáng để Hứa Đường Miên hi sinh nhiều vì ông ta thế sao? Cơn giận trong lòng Tả Triều Chi lại bộc phát, nhưng không hề biểu lộ ra ngoài.

Lần này, Tả Triều Chi không ra mặt nhiều vì Hứa gia nữa, nhưng nghĩ tới tương lai Hứa phủ và Tả phủ sẽ trở thành thông gia, Thánh nhân cũng nhẹ nhàng buông tha cho Hứa phủ, hạ lệnh trừng phạt, cắt bỏ một nửa bổng lộc của Hứa Tu Đệ sau khi rời chốn quan trường, con vợ lẽ của Hứa gia không làm quan nhưng cũng chịu liên lụy, hai người con vợ cả vốn làm tu soạn ở Viện Hàn Lâm, một người là viên ngoại thượng thư lục phẩm, giờ bị biếm tới phương xa làm quan huyện cửu phẩm, cũng chỉ là một chức quan nhỏ bé không có sức ảnh hưởng, nhưng bọn họ không dám oán giận câu nào, dù sao với tình trạng của bọn họ bây giờ, có thể giữ lại được cái đầu trên cổ cũng đã là chuyện may mắn rồi.

Ở trong lao ngục, mấy người đồng liêu với họ không ai có vận may này, nguyên vẹn ra khỏi nhà lao, lúc này Hứa Tu Đệ vẫn còn ngửi thấy mùi màu tươi trong đó ấy! Nếu một ngày nào đó ông ta bình ổn trở lại, nhất định sẽ nhớ ra mình phải rút gân lột da, uống máu tên con rể quyền cao chức trọng này.

Tả Triều Chi cũng lười nói thêm với Hứa Tu Đệ, “Ngày mai bổn tướng sẽ cho người mang thư mời và sính lễ tới cửa, tương lai Thất cô nương sẽ không còn quan hệ gì với Hứa phủ nữa, coi như là… bán cho bổn tướng.” Lời này của hắn khó nghe, nhưng ba cha con kia hoàn toàn không thể phản kháng, cũng không thể cãi lại.

Nhưng không phải là bán con gái sao? Nếu không phải bán cho Tả Triều Chi thì cũng là bán cho những nhà quyền quý khác, đối với chuyện này, Tả Triều Chi vẫn có một cái đinh trong lòng, từ đời trước hắn đã suy nghĩ rồi, nếu hắn không có thân phận như bây giờ thì Đường Miên sẽ bị đối xử thế nào chứ?

Phụ tử ba người nhìn nhau, cuối cùng chỉ có tam ca của Hứa Đường Miên, Hứa Thư Ca là mở miệng hỏi, “Thất muội, muội ấy có khỏe không?” Phụ tử Hứa gia đều không phải người xấu, thậm chí có thể nói là một vị quan tốt, nhưng trong chuyện tranh đoạt quyền vị, bọn họ bị lợi ích trước mắt mê hoặc, đưa ra lựa chọn sai lầm, nhưng trong ba người họ, người thực sự có tấm lòng tốt chỉ có mình Tam công tử con vợ cả này.

Đời trước Hứa gia rơi vào thảm cảnh diệt môn, Hứa Thư Ca là người duy nhất không muốn lợi dụng Đường Miên để thoát tội, khác hẳn với đám người Hứa gia chỉ muốn nhờ vả nàng để sống tiếp, cũng bởi vì sự lương thiện của hắn, trước khi hắn khôi phục chức quan, hắn chấp nhận lấy một người vợ từng bị người ta bỏ và mấy đứa nhỏ không rõ cha là ai, vui vẻ làm cha của chúng.

Bây giờ Hứa Thư Ca chỉ là một huyện lệnh nhỏ, có lẽ người vợ không biết xấu hổ kiếp trước cũng sẽ không bám lấy.

Tả Triều Chi không quay đầu lại, cười lạnh một tiếng, “Bây giờ mới hỏi, không thấy bản thân đạo đức giả sao?”

Hành động của Hứa Tu Đệ vẫn khiến hắn khó chịu, cũng may bây giờ hắn đã có chức có quyền, có thể bảo vệ cho Đường Miên, nếu hắn không đủ năng lực, có lẽ bây giờ Đường Miên đã phải nằm dưới thân người khác chỉ vì sự ích kỷ của ông ta rồi.

Người có thể đối xử với mỹ nhân gặp nạn như hắn không nhiều, đợi đợt tranh đoạt này qua đi, có biết bao nhiêu thiên kim thế gia phải rơi vào giáo phường? Có biết bao nữ tử mất đi sự che chở của gia tộc bị bán đi?

Tả Triều Chi không muốn để tâm tới Hứa gia, nhưng cuối cùng vẫn thô lỗ đáp lại, “Nàng ấy là thê tử tương lai của ta, tất nhiên ta sẽ chăm sóc tốt cho nàng ấy.” Có lẽ bây giờ nàng đã tỉnh lại, nằm trên giường oán hận hắn, chỉ hận không thể uống máu của hắn chăng! Nhưng nàng cũng rất kiên nhẫn, hắn đã cứu cha huynh của nàng, cho dù lòng nàng có không vui thì cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài, ngược lại còn ngoan ngoãn dịu dàng, thầm tính toán lợi ích cho gia tộc.

Chương sau set pass, gợi ý pass đọc tại chương 26.

Advertisement

Cài đặt chế độ riêng tư

We will be happy to hear your thoughts

Leave a reply

Shopping cart